Cây thuốc lá hoang dại đã có cách đây khoảng 4.000
năm, trùng với văn minh của người da đỏ vùng Trung
và Nam Mỹ. Lịch sử chính thức của việc sản xuất thuốc
lá được đánh dấu vào ngày 12/10/1492 do chuyến thám
hiểm tìm ra châu Mỹ của Christopher Columbus, ông
đã phát hiện thấy người bản xứ ở quần đảo Antil vừa
nhảy múa, vừa hút một loại lá cuộn tròn gọi là Tabaccos.
Hàng ngàn năm trước Công nguyên, người da đỏ đã trồng
thuốc lá trên vùng đất mênh mông ở Nam Mỹ, Trung Mỹ,
quần đảo Antil và một số nơi khác.
Thuốc lá được đưa vào châu Âu khoảng năm 1496-1498
do Roman Pano (nhà truyền đạo Tây Ban Nha) sau khi
đi châu Mỹ về. Năm 1556, Andre Teve cũng lấy hạt thuốc
lá từ Brazil đem về trồng ở Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha.
Jean Nicot, Đại sứ Pháp ở Lisbon dã dâng lên nữ hoàng
Pháp Featerina Mechssi những cây thuốc lá đầu tiên.
Theo ông thuốc lá có thể xua đuổi bệnh đau đầu, bằng
cách cho người bệnh ngửi bột thuốc.
Thuốc lá được trồng ở Nga vào năm 1697 do Petro Valeski
sau cuộc viếng thăm Anh và một số quốc gia khác đem
về. Vua Sulemam cho trồng thuốc lá ở Bungari vào khoảng
năm 1687.
Tại Đức từ năm 1640 đã có nhà máy sản xuất thuốc lá
điếu ở Nordeburg và vào năm 1788 đã có xưởng sản xuất
xì gà tại Hamburg.
Tại các nước châu á, Thái Bình Dương, thuốc lá được
trồng vào thế kỷ 18.
Ngành kỹ thuật trồng trọt, công nghệ sinh học đã phát
triển rất nhanh chóng để sản xuất đa dạng các loại
nguyên liệu thuốc lá đáp ứng cho công nghiệp chế biến,
nhu cầu thị hiếu đa dạng về thuốc điếu và đặc biệt
để xuất khẩu.
Trong thời gian dài, thuốc lá được gọi rất nhiều tên
như La Herba Sanena (cây làm thuốc), Herba Panacea
(cây thuốc trị mọi bệnh), L’Herbe etrange (cây làm
thuốc dị thường), L’Herbe d’Ambassadeur (cây kỷ niệm
tên Đại sứ ở Lisbon). Sau đó các tên mất dần chỉ còn
lại tên gọi Nicotiana để kỷ niệm tên Jean Nicot, người
có công truyền bá trồng thuốc lá ở châu Âu. Ngày nay
nhiều nước có tên gọi thuốc lá giống nhau là Tabacco
(Anh, Mỹ), Tabak (Đức, Nga), Trutrun (Thổ Nhĩ Kỳ,
Bungari), Tutun (Rumania)... Còn tên khoa học của
cây thuốc lá vàng là Nicotiana Tabacum L.
Thuốc lá được trồng rộng rãi ở các điều kiện tự nhiên
khác nhau, tiêu chí khác hẳn thời nguyên thủy. Phạm
vi phân bổ vùng trồng từ 40 vĩ độ Nam đến 60 vĩ độ
Bắc, nhưng tập trung nhiều ở vĩ độ Bắc. Thuốc lá có
tính di truyền phong phú, tính thích ứng rộng rãi,
dưới sự tác động trực tiếp của con người, ngày nay
thuốc lá có nhiều đặc trưng phẩm chất, ngoại hình
khác nhau. Có thể kể đến loại thuốc lá vàng sấy có
hương vị độc đáo là Virginia (Hoa Kỳ, Zimbabwe...),
thuốc lá Oriental - đặc sản của vùng Địa trung Hải,
xì gà nổi tiếng của Cuba và Sumatra (Indonesia).
Việc hút thuốc lá lan nhanh sang các nước châu Âu.
Năm 1561, Jean Nicot, đại sứ Pháp ở Lisbone, đã giới
thiệu bột thuốc lá với bà hoàng Catherine de Medici,
người bị chứng đau nửa đầu. Bột thuốc lá gây ra hắt
hơi, cơn đau của bà hoàng dịu đi. Điều đó làm giới
quý tộc Pháp ngạc nhiên, nhưng lại khởi đầu cho việc
dùng thuốc lá như một cách sống hợp thời trang thú
vị trong giới qúi tộc. Để tỏ lòng ngưỡng mộ Nicot,
thuốc lá còn được gọi là Nicotine.
Người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đã mở đường cho cuộc
“Phát kiến địa lý”, dẫn đến sự mở rộng phạm vi buôn
bán thế giới và sự phát triển nhanh chóng của thương
nghiệp và công nghiệp. Các nước Hà Lan, Anh, Pháp,
Bỉ cũng đua nhau đi tìm kiếm thị trường buôn bán trên
thế giới. Thuốc lá là một trong những hàng hóa quan
trọng được các nước châu Âu mang tới châu á, châu
Phi.
Đến năm 1592, một thế kỷ sau khi Colombus phát hiện
ra châu Mỹ, thuốc lá đã được trồng ở Bỉ, Tây Ban Nha,
Thụy Sĩ và Anh. Sau đó lan ra Philippines, ấn Độ,
Java, Nhật, Tây Phi, Trung Quốc và các lái buôn đã
mang thuốc lá đến tận Mông Cổ và Sibêri.
Bước sang thế kỷ XVII, thuốc lá đã gây ra tranh cãi
ở châu Âu. Thuốc lá đã phân chia quan điểm xã hội,
nhưng chính phủ các nước châu Âu không thể ngăn cấm
vì những khoản tiền khổng lồ thu được từ thuế thuốc
lá cho ngân sách quốc gia.
Đến thế kỷ XVIII, XIX các nước Âu - Mỹ hoàn thành
cách mạng công nghiệp. Các phát minh khoa học kỹ thuật
đã thúc đẩy sản xuất công nghiệp. Ngành công nghiệp
thuốc lá ra đời và thu được lợi nhuận to lớn hơn trước.
Năm 1881, James Bonsack, một người Virginia (Mỹ),
phát minh ra chiếc máy có thể sản xuất 120.000 điếu
thuốc/ngày.
James “Buck” Duke, người mà 21 năm sau trở thành chủ
tịch đầu tiên của công ty B.A.T (Công ty Thuốc lá
Anh - Mỹ), đã mua 2 máy và công ty sản xuất thuốc
lá sợi của gia đình ông đã chuyển sang sản xuất thuốc
lá điếu. Thuốc lá điếu dần dần thay thế cho các loại
thuốc lá dùng tẩu, loại nhai và thuốc lá bột để hít.
Cuối thế kỷ XIX, suốt thế kỷ XX, chủ nghĩa tư bản
chuyển sang giai đoạn độc quyền. Các công ty nhỏ lần
lượt phá sản hoặc bị hút vào các công ty lớn - các
tập đoàn sản xuất độc quyền - có nhiều vốn, áp dụng
khoa học, kỹ thuật tiên tiến, năng suất cao, chất
lượng sản phẩm cao, để dần dần chiếm lĩnh thị trường
thế giới.
Ngành công nghiệp thuốc lá diễn ra quá trình tập trung
hóa như các ngành sản xuất khác. Các tập đoàn thuốc
lá đa quốc gia như B.A.T, Philip Morris (Mỹ), Japan
Tobacco International (Nhật), Imperial và Gallaher
(Anh), Tập đoàn Altadis Franco - Spanish (Pháp - Tây
Ban Nha)... hiện đang chi phối thị trường thế giới
về trồng thuốc lá, phối chế, sản xuất thuốc sợi, thuốc
điếu, các máy móc chuyên dùng và tất cả các phụ liệu
cho sản xuất thuốc lá.
Sau chiến tranh thế giới thứ II, các quốc gia giành
được độc lập cũng chú ý phát triển ngành công nghiệp
thuốc lá, như Trung Quốc, Indonesia, Triều Tiên, ấn
Độ, Philippines, Ai Cập, Pakistan, Việt Nam...